Trăm triệu hạt mưa rơi không hạt nào rơi nhầm chỗ, tất cả người ta đã gặp đều không hề ngẫu nhiên

Trăm triệu hạt mưa rơi không hạt nào rơi nhầm chỗ, tất cả người ta đã gặp đều không hề ngẫu nhiên

Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra

Ngày kết hôn, cô nhận được hung tin chồng mình qua đời vì tai nạn, trời đất quay cuồng, mọi thứ đối với cô như hoàn toàn sụp đổ. Đau khổ đến tột cùng cô chạy liều mạng ra đường, bộ váy cưới tinh khôi tung trong gió, không biết mình đã chạy bao lâu, cuối cùng cô dừng chân ở một ga tàu.

Cô như muốn buông xuôi tất cả mà đi theo chồng. Khi đoàn tàu lao nhanh tới, tiếng còi kêu inh ỏi, từ phía sau có một cánh tay rắn chắc ôm ghì lấy cô, kéo cô khỏi tay tử thần. Sau này, người ấy trở thành cha của con cô.

Sự an bài của Thượng Đế

Ngày ấy, một lần đi làm về, trên đường chẳng may Lam Hạ đánh rơi mất ví tiền. Trong ví có một số tiền mặt, giấy tờ tùy thân, thẻ ngân hàng, đặc biệt là tấm ảnh kỷ niệm ba mẹ, bức ảnh duy nhất còn lại được cô luôn giữ bên mình.

Mấy hôm sau, trong lúc đợi chuyến xe bus cuối cùng để về nhà, Lam Hạ vô tình nhặt được một chiếc điện thoại, chủ của chiếc điện thoại không cài mật khẩu màn hình nên cô có thể mở điện thoại và gọi cho mẹ của chủ nhân chiếc điện thoại. Cô gọi cho bà và hẹn hôm sau đến lấy.

Hôm sau, tại điểm hẹn một chàng trai khôi ngô tuấn tú xuất hiện trước mặt cô, cách nói chuyện của anh thật thà chất phác. Chàng trai khen Lam Hạ là người hiếm có, trong xã hội vàng thau lẫn lộn này vẫn còn người giữ được đức tính lương thiện thật thà. Nghe anh nói vậy, Lam Hạ cũng bộc bạch rằng bản thân cũng vừa mất đồ nên không muốn người khác cũng rơi vào hoàn cảnh như mình.

Nghe đến đây chàng trai lấy từ trong cặp ra một chiếc ví và hỏi nó có phải của Lam Hạ không? Lam Hạ mở ví ra xem, cô rất ngạc nhiên đây chính là chiếc ví cô đã đánh mất, bên trong mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.

Sau sự việc đó, hai người thường xuyên liên lạc, họ dành thiện cảm cho nhau. Và hiện giờ, chàng trai đó đã là chồng của cô.

Cuộc sống chính là chuỗi dài định mệnh, khi nào cần gặp ai, làm nghề gì, đi đâu…tất cả đều đã được an bài tỉ mỉ. Chúng ta chỉ cần tùy kỳ tự nhiên, không cần tranh giành, khổ đau, thứ thuộc về bạn sẽ vĩnh viễn về với bạn. Chỉ cần một đời an nhiên là được rồi. Cưỡng cầu làm chi cho thêm mệt mỏi, duyên chưa đến mong chờ vô ích, nợ chưa đầy níu kéo cũng như không.

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *